Wednesday, May 7, 2014

Tylor v Sevin (2014) AIPC 92-468: Online Copyright Infringement on Stock Photos

By Uberprutser (Own work) [CC-BY-SA-3.0 (http://creativecommons.org/licenses/by-sa/3.0)], via Wikimedia Commons
It can be surprising to see how little people care (or know) about copyright in images and photos, especially on the internet, with many having no problem reusing images that they saw from another page without first obtaining the permission of the owner. Many users also wrongly believe that simply citing the source and crediting the owner is enough. Google’s Image Search function, which scrapes images from all over the net and presents it to users certainly doesn’t help in this.

A recent case involving American photographer and a travel website owner based in Melbourne underscores the rampant unlicensed use of stock photos online, and how the court might respond to cases in the future.

The complainant in the case, Vincent Khoury Tylor, makes a living out of taking, selling, and licensing of stock photographs. The respondent, Serpin Aydogan Sevin, owns a website that promotes her travel business. The complainant alleged that the respondent used one of his stock photos for her website without obtaining a license or even making an attempt to contact and enquire about copyright ownership.

Instead of asking for an account of profits, the defendant claimed damages and sought an injunction. He also presented evidence of the charges for using his copyright-protected work, based on charges made by Stock Photo broker Getty Images. Mr Tylor emphasised the fact that the images were gallery-quality and were exclusive.



Decision

The court accepted that Mr Tylor is the owner of the copyright in the photograph in question, and that the respondent infringed on his copyright by using the images without authorisation. The court did not address whether the applicant wanted to avoid paying the licence fee, as it accepted that regardless of the intent, Ms Sevin attained some commercial benefit by not paying for a licence fee.

The defendant argued that the problem was caused by her web designer, and that the proceedings should target this unnamed person. Ms Sevin also made no effort to apologise for the breach, and did not take down the offending photograph. She also made no offers to pay a licence fee for its use. Additionally, she made no effort to take part in the proceedings outside of a series of letters and emails sent to her by the solicitors acting on behalf of Mr Tylor.

The respondent was ordered by the court to pay US$1,650 in damages to the complainant and was also ordered to pay AUD$12,500 in additional damages under s 115(4) of the Copyright Act 1968 (Cth), and to pay Mr Tylor’s costs (which was assessed at AUD$9,500). Injunctions were also granted over the use of the work in question.

This is another example of the use by the Court to order additional damages. Additional damages under the Copyright Act are a discretionary, punitive remedy. Often much less than the award of actual damage (typically between 30%-40%), in cases with low damages awards the courts seem willing use additional damages to show disapproval for a respondent's flagrant conduct.

2 comments:

  1. đồng tâm
    game mu
    cho thuê nhà trọ
    cho thuê phòng trọ
    nhac san cuc manh
    số điện thoại tư vấn pháp luật miễn phí
    văn phòng luật
    tổng đài tư vấn pháp luật
    dịch vụ thành lập công ty trọn gói


    Nghĩ nghĩ, lại nói: "Ta quay trở lại xem sao."

    Nghĩ tới đây hắn liền xoay người, bay về phía vừa gặp Sở Dương...

    Nhưng lúc này, Sở Dương đã sớm đi đâu không biết...

    Đứng ở nơi vừa nói chuyện với Sở Dương, người áo xanh nhìn xung quanh một lần, nhưng tuyết lớn đã xáo sạch toàn bộ dấu vết, không thể nhìn ra được điều gì nữa rồi.

    "Thằng nhãi chết tiệt, chạy thật nhanh." Người áo xanh hừ một tiếng, khóe miệng lộ ra một nụ cười đắc ý nói: "Chẳng lẽ khối ngọc bội kia để tặng không ngươi à?"

    Nhắm mắt lại, vận thần công, cẩn thận cảm ứng.

    Thì ra ở trong khối ngọc bội kia, hắn đã để lại một tia nguyên công khí tức của mình. Như vậy, vô luận ngọc bội ở nơi nào, chỉ cần khoảng cách không lớn hơn ba trăm dặm, chỉ cần hắn vạn công một cái, là có thể cảm ứng được phương vị ngọc bội.

    Nhưng năm gần đây, vì tìm người, hắn đã tặng hết mấy trăm khối như vậy... Tuy đều kết thúc bằng thất vọng, nhưng biện pháp tìm người này lại chưa bao giờ mất đi hiệu quả.

    Một lát sau, thanh y nhân mở bừng mắt: "Quái quái! Cho dù hắn có cưỡi ngựa thì cũng chỉ được mấy chục dặm là cùng, tại sao đến nửa điểm cảm ứng cũng không có?"

    Thì ra khí tức trong ngọc bội đã hoàn toàn biến mất rồi, giống như chưa bao giờ tồn tại trong thiên địa này vậy...

    ReplyDelete
  2. fado Nơi mua sắm tin cậy, an toàn, nhanh chóng của người dân Việt. Mua sắm từ khắp nơi trên thế giới với chi phí thấp, không cước phát sinh. Rất tiện lợi

    ReplyDelete